'Chảng' trong 'bự chảng' là gì?

Từ "chảng" có nguồn gốc từ một câu chuyện dân gian về "Ông Chảng", theo cuốn "Diện mạo văn học dân gian Nam Bộ".

Từ "chảng" có nguồn gốc từ một câu chuyện dân gian về "Ông Chảng", theo cuốn "Diện mạo văn học dân gian Nam Bộ".

Theo cuốn Chữ xưa còn một chút này của tác giả Nguyễn Thùy Dung, đây là phương ngữ Nam Bộ. Trong đó, "bự" là to lớn, còn "chảng" nghĩa là gì?

Tác giả dẫn cuốn Đại Nam Quấc âm tự vị của Huình Tịnh Paulus Của giảng là "mở trét ra". Cũng trong Đại Nam Quấc âm tự vị có cho ví dụ là "ngồi chảng hảng", "đứng chảng hảng".

Tác giả Nguyễn Thùy Dung cũng dẫn cuốn Diện mạo văn học dân gian Nam Bộ , tập 1 (NXB Trẻ), trong đó, nhà nghiên cứu Nguyễn Văn Hầu có kể một câu chuyện dân gian tên là "Ông Chảng".

Chuyện kể về một con heo rừng lớn, chuyên phá phách dân làng. "Ông Chảng" là cách dân gian gọi con heo này, giống như cách dân gian hay gọi các con vật linh thiêng, to lớn, kiêng kị là "ông". Từ "chảng", theo sách giải thích, là "con heo rừng sống lâu năm lớn quá, móng chân nó nở chèn bẹt ra".

Vậy từ "bự chảng" phải chăng nghĩa là to lớn, phình ra, bẹt ra. Ngoài ra, người miền Nam cũng nói là "bự tổ chảng" nhằm nhấn mạnh thêm tính to lớn của sự vật.

Phan Chi

Nguồn Znews: https://znews.vn/chang-trong-bu-chang-la-gi-post1676250.html