Ở chung một nhà nhưng 'tiêu tiền hai túi'
Sống chung một nhà, nuôi chung đứa con nhưng tài chính lại vận hành theo kiểu “tiêu tiền hai túi”. Đằng sau cái mác độc lập hay sòng phẳng ấy, nhiều gia đình đang từ từ rạn nứt vì sự tính toán thiệt hơn, sự vô cảm và bất bình đẳng vị thế giữa vợ và chồng.

Ảnh minh hoạ
Bị chồng xúc phạm là "kẻ ăn bám"
Ở tuổi 38, chị Mai - một người mẹ đơn thân vừa bước ra khỏi cuộc hôn nhân kéo dài hơn 10 năm - vẫn chưa quên được cái cảm giác lạnh ngắt trong chính ngôi nhà của mình.
Chồng cũ của chị là một người đàn ông thành đạt. Anh mở công ty riêng, mua ô tô, đầu tư bất động sản, sự nghiệp ngày càng thăng tiến. Thế nhưng, anh kiếm được bao nhiêu tiền, sở hữu những tài sản gì, chị Mai chưa từng một lần được biết. Căn nhà ấy vận hành theo một quy tắc tài chính bất di bất dịch: Chồng trả tiền điện nước, học phí của con và mỗi tháng đưa vợ đúng 6 triệu đồng tiền sinh hoạt.
Để chồng yên tâm làm giàu, chị Mai chấp nhận lùi lại hậu phương, sinh liền hai đứa trẻ khi không có ông bà hỗ trợ. Công việc hành chính bị ảnh hưởng, thu nhập của chị nhiều năm chỉ quanh quẩn 9-10 triệu đồng. Chiếc túi tiền eo hẹp ấy phải gánh trọn vô số chi phí không tên: Từ quần áo, thuốc men cho con đến tiền hiếu hỉ hai bên. Có những tháng con ốm, đi siêu thị mua thuốc hết tiền sớm, chị ngỏ lời xin thêm 2 triệu đồng, người chồng chuyển khoản kèm dòng tin nhắn nhói lòng: "Mới đưa tiền được hơn hai tuần mà đã hết à?".
Sự phân biệt dòng tiền ấy đẩy lên đỉnh điểm trong cách anh đối xử với hai bên gia đình. Bố mẹ anh sửa nhà, anh sẵn sàng bỏ ra hơn 200 triệu đồng mà không cần hỏi ý kiến vợ. Em trai anh mua xe, anh cho luôn 50 triệu. Thế nhưng, năm mẹ đẻ chị Mai phải mổ cấp cứu, chị tủi thân hỏi vay anh 30 triệu thì chỉ nhận lại câu trả lời lạnh ngắt: "Nhà em còn anh chị em, sao cái gì cũng đến lượt mình?". Nghẹn lời, chị đành đi vay đồng nghiệp để kịp gửi về lo cho mẹ.

Ảnh minh hoạ
Căng thẳng tích tụ rồi bùng nổ bằng câu nói cay đắng của người chồng: "Ăn bám mà còn đòi hỏi". Một câu nói ấy đã xóa sạch 10 năm chị chấp nhận công việc dở dang để làm tròn vai người mẹ. Khoản tiền sinh hoạt phí anh đưa mỗi tháng không còn là sự chia sẻ, mà trở thành công cụ để miệt thị vị thế của vợ trong gia đình. Sự đổ vỡ đến như một điều khó tránh khỏi.
Bi kịch khi sống chung với người chồng chi li
Còn với Linh - cô gái 28 tuổi mới lập gia đình hơn 2 năm - áp lực "hai túi tiền" lại là sợi dây siết cổ âm thầm mỗi ngày.
Chồng Linh là dân IT, người thành phố, công việc tốt, tính cách chi li, cầu toàn. Linh làm công việc online tại nhà, thu nhập bấp bênh theo doanh thu. Ngay từ khi cưới, anh đã không cho vợ chạm vào lương của mình với lý do "vợ không biết tính toán". Thu nhập của anh dùng để trả góp căn chung cư mới mua và gửi tiết kiệm, còn chiếc túi tiền "nay đầy mai vơi" của Linh phải gánh trọn tiền mắm muối, cơm nước hằng ngày.
Trong căn nhà ấy, Linh sống như một người đi thuê trọ bị kiểm soát thu chi. Chưa bao giờ anh đưa tiền và nói một câu rộng rãi với vợ. Đi siêu thị mua vài đồ linh tinh hết 1 triệu đồng, về nhà anh ngồi ngắm nghía cái hóa đơn hồi lâu rồi thở dài cằn nhằn. Mỗi lần Linh săn đồ giảm giá mua quần áo hay đồ chơi cho con bằng chính tiền Linh kiếm ra, Linh cũng phải lén lút giấu đi hoặc nói bớt giá để chồng khỏi hoạnh hẹ.
Chưa một lần vào bếp nấu cho vợ bữa cơm, chưa từng tắm rửa hay đút cho con ăn, nhưng người chồng lại luôn dùng thứ logic sòng phẳng để ép buộc vợ. Anh liên tục đặt lên vai Linh áp lực so sánh: "Vợ nhà người ta vừa chăm con vừa đi làm lương cao... biết đâu em giỏi lại kiếm đủ tiền trả nợ nhà".
Đêm về, ôm đứa con nhỏ trong tay, Linh khóc ròng vì kiệt sức. Chị nhận ra bi kịch lớn nhất của mình không phải là thiếu tiền, mà là phải sống chung với một người chồng chi li: Coi việc nhà, chăm con đương nhiên là của vợ, nhưng lại bắt vợ phải gánh vác cuộc đua tài chính sòng phẳng như đàn ông.
Tài chính sòng phẳng chỉ thực sự mang lại hạnh phúc khi đi cùng sự trân trọng và tự nguyện. Còn khi "tiêu tiền hai túi" biến thành sự so đo, nó sẽ biến tổ ấm thành một thương vụ làm ăn lạnh lẽo. Ở đó, người phụ nữ vừa vắt kiệt sức cho những việc không tên, vừa bị yếu thế chỉ vì kiếm được ít tiền hơn.
