Những bàn tay nối nhịp sống
Không có vòng tay mẹ nhưng những bàn tay thầm lặng tại Khoa Nhi, Bệnh viện Đa khoa Bình Thuận (Lâm Đồng) chăm sóc từng giọt sữa, từng cử chỉ. Mỗi hành động nhỏ ấy nối nhịp sống và tình cảm của những bé bị bỏ rơi chạm vào trái tim người chăm sóc.

Bác sĩ Nguyễn Thị Bảo Vân, Phó phụ trách Khoa Nhi (Bệnh viện Đa khoa Bình Thuận) khám, chăm sóc trẻ sơ sinh
Sơ sinh không có vòng tay mẹ
Thực tế, nhiều trẻ sơ sinh bị bỏ rơi trong những hoàn cảnh khác nhau. Có bé vừa kịp bú no đã bị bỏ lại; có bé chào đời lặng lẽ trong nhà vệ sinh khi người mẹ còn quá trẻ, giấu kín thai kỳ vì sợ bị phát hiện. Cũng có trường hợp, giữa đêm khuya, một đứa trẻ được đặt lại trước cổng bệnh viện, chân cầu thang hoặc ven đường, rồi người mẹ âm thầm rời đi. Dù bắt đầu từ đâu, ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết của các em đã được níu giữ nhờ sự can thiệp kịp thời của nhân viên y tế Bệnh viện Đa khoa Bình Thuận và tấm lòng sẻ chia của cộng đồng.
Chị Nguyễn Hà My, điều dưỡng kiêm thành viên Tổ công tác xã hội Khoa Nhi cho biết: “Mỗi lần bệnh viện có bé bị bỏ rơi là hồi hộp lắm. Vì mỗi bé là một tình huống khác nhau”. Trường hợp khiến chị Hà My ấn tượng nhất là một trẻ sơ sinh bị bỏ rơi trong xô nước sau khi chào đời trong nhà vệ sinh của bệnh viện. Bé được một hộ lý phát hiện và đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Theo bác sĩ điều trị, nếu việc phát hiện và can thiệp chậm trễ hơn, nguy cơ tử vong là rất cao. Suốt ca trực đêm, ê kíp y tế túc trực theo dõi chặt chẽ các chỉ số sinh tồn, triển khai điều trị theo phác đồ nhằm giữ lại sự sống cho bé.
Từ hình ảnh trích xuất camera an ninh, Tổ công tác xã hội mất gần 2 tuần để lần theo manh mối, xác minh và tiếp cận gia đình trẻ. Người mẹ chưa đủ 18 tuổi, khiến quá trình làm việc càng đòi hỏi sự kiên trì và khéo léo nhằm tránh những phản ứng tiêu cực từ phía gia đình. Cuối cùng, ông ngoại của bé bày tỏ sự hối hận và đồng ý nhận cháu, thường xuyên mang tã, sữa vào hỗ trợ trong thời gian bé được chăm sóc tại Khoa Nhi.
Do thiếu giấy tờ pháp lý và hoàn cảnh gia đình khó khăn, bé được nuôi dưỡng tại bệnh viện 1 tháng. Sau đó, Trung tâm Bảo trợ xã hội tiếp nhận theo quy định. Sau 3 tháng hoàn tất xét nghiệm ADN và thủ tục pháp lý, bé được trở về với gia đình ông bà ngoại, khép lại những ngày đầu đời chông chênh.
Theo Khoa Nhi, không ít trẻ chào đời trong hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, khi người mẹ gần như không có bất kỳ điểm tựa nào từ kiến thức, giấy tờ pháp lý đến gia đình và điều kiện kinh tế. Trước thực tế đó, khoa đã phối hợp Tổ công tác xã hội vận động các nguồn hỗ trợ sữa, tã và vật dụng sinh hoạt thiết yếu, góp phần bảo đảm chăm sóc ban đầu cho các bé kém may mắn.
Trong năm, Khoa Nhi tiếp nhận nhiều trường hợp trẻ sơ sinh bị bỏ rơi. Tuy nhiên, tỷ lệ gia đình quay lại nhận con rất thấp. Cứ 10 trường hợp chỉ có 1 trẻ được đón về. Số còn lại được nuôi dưỡng ở Trung tâm Bảo trợ xã hội Bình Thuận.

Chị Nguyễn Hà My, Tổ công tác xã hội của bệnh viện tiếp nhận trẻ sơ sinh bỏ rơi, sau thời gian chăm sóc tại Khoa Nhi, để bàn giao cho UBND phường
Những bàn tay thầm lặng
Từ những trải nghiệm ấy, chăm sóc trẻ sơ sinh bị bỏ rơi là hành trình gắn bó và tận tụy của ê kíp Khoa Nhi (Bệnh viện Đa khoa Bình Thuận). Bác sĩ Nguyễn Thị Bảo Vân - Phó phụ trách Khoa Nhi cho biết, ngay khi trẻ bị bỏ rơi được đưa vào khoa, ê kíp y tế lập tức đánh giá tình trạng nguy hiểm toàn thân để xác định có cần cấp cứu khẩn cấp hay không. Những trường hợp trẻ suy hô hấp, thể trạng yếu phải được hỗ trợ hô hấp liên tục, theo dõi sát nhịp tim, nhịp thở và khả năng tiêu hóa... Khi các chỉ số sinh tồn dần ổn định, trẻ được chuyển sang giai đoạn chăm sóc thiết yếu. Tuy nhiên, theo bác sĩ Vân, việc theo dõi vẫn được thực hiện chặt chẽ, bởi phần lớn các trường hợp đều non yếu, nguy cơ diễn biến bất thường có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Khó khăn lớn nhất trong quá trình điều trị và chăm sóc là trẻ không có người thân đi kèm. Toàn bộ sinh hoạt hằng ngày của trẻ, từ pha sữa đúng cữ, thay tã, tắm rửa đến theo dõi diễn biến sức khỏe, đều do nhân viên y tế đảm nhận. Áp lực càng lớn khi trẻ có dấu hiệu chuyển nặng nhưng không có thân nhân để phối hợp. Có những lúc vận động không kịp, các y, bác sĩ Khoa Nhi tự đóng góp mua sữa, tã để chăm sóc các bé trong những ngày đầu đời mong manh.
Bác sĩ Vân chia sẻ: “Những đêm trực, trẻ khóc không ngừng. Ê kíp vừa pha sữa, vừa thay tã, vừa theo dõi nhịp thở và tim. Nhìn các bé nhỏ xíu, yếu ớt, ai cũng căng thẳng từng phút, lòng như thắt lại”.
Một số điều dưỡng Khoa Nhi kể: “Điều dưỡng thay nhau cho uống sữa bình, vệ sinh, cắt móng tay, theo dõi từng cử động nhỏ của trẻ…. Mỗi hành động, dù tưởng chừng giản đơn, đều cần sự tỉ mỉ và kiên nhẫn. Có lúc trẻ quấy khóc giữa đêm, phải đi lại nhiều lần. Khi thấy các bé an toàn, khỏe mạnh, mọi mệt nhọc của ê kíp dường như tan biến”.
Ngoài nỗ lực chuyên môn, Khoa Nhi còn phối hợp Tổ công tác xã hội kết nối cộng đồng, các nhà hảo tâm để tiếp nhận quần áo, tã, sữa… cho trẻ sơ sinh bị bỏ rơi. Những nghĩa cử này không chỉ bảo đảm điều kiện sinh hoạt, mà còn mang đến hơi ấm và tình yêu thương cho các bé.
Khi trẻ đủ điều kiện xuất viện nhưng không xác định được người thân, Khoa Nhi phối hợp với Tổ công tác xã hội bàn giao trẻ cho địa phương tiếp nhận, hoàn tất các thủ tục đưa trẻ vào Trung tâm Bảo trợ xã hội theo quy định. Đây cũng là lúc khép lại quãng thời gian chăm sóc thầm lặng nhưng đầy trách nhiệm của đội ngũ y, bác sĩ Khoa Nhi. Giữa những ngày xuân mới, nhờ bàn tay tận tụy, những mầm sống mong manh có cơ hội lớn lên. Mùa xuân như chạm vào trái tim người chăm sóc, gieo niềm tin và sức sống cho các bé.































