Nét đẹp dịp Tết: Gìn giữ hồn xuân qua từng nét chữ
Những ngày đầu xuân, nhiều người Việt vẫn giữ một thói quen tưởng như rất 'xưa' mà chưa bao giờ cũ: đến xin chữ. Một nét mực trên nền giấy, đôi khi chỉ gói gọn trong một chữ 'Bình', 'Phúc' hay 'Đăng khoa', lại trở thành lời hẹn ước cho cả năm mới bình an hơn, vững vàng hơn, và tử tế hơn.
Không chỉ là một thú chơi ngày Tết, tục xin chữ đầu năm là cách người Việt gửi gắm ước vọng về bình an, học hành tấn tới, nhân tâm an hòa và cũng là cách gìn giữ một mạch văn hóa Tết bền bỉ theo thời gian.
Từ quê nhà ra xứ người: xin chữ trở thành “sợi chỉ đỏ” gắn cộng đồng
Với nhiều bạn trẻ, xin chữ đầu năm không chỉ là “xin may”, mà là cách tự nhắc mình về điều quan trọng nhất trong một hành trình dài. “Năm mới thì em muốn xin một cái chữ để mang lại cho em may mắn và hạnh phúc. Hôm nay em xin chữ "Bình" với mong muốn cuộc sống và công việc học tập sau này sẽ luôn bình an và an lạc và được những cái thành tích tốt”, em Phạm Hồng Đăng chia sẻ.

Em Phạm Hồng Đăng cùng bạn bè tới chữ đầu năm. Ảnh: Mạnh Hưng
Ở chữ “Bình”, người ta thấy rõ tâm thế của một thế hệ trẻ vừa khao khát dấu ấn, vừa cần một điểm tựa tinh thần. Không ồn ào, không phô trương, chỉ là một ước nguyện giản dị: học hành thuận lợi, làm việc hanh thông, và “đi qua năm mới” trong bình an.
Nếu “xin chữ” là nhu cầu tinh thần của người đi xin, thì với người cho chữ, đó là công việc của sự tĩnh tâm và trách nhiệm văn hóa. Nhiều ông đồ cho rằng viết thư pháp không chỉ cần tay vững, mà cần tâm an, bởi người xin chữ không chỉ nhận một tờ giấy đẹp, họ nhận một lời chúc, một lời gửi gắm. Chính vì thế, “cho chữ” cũng là “cho niềm tin” trong ngày đầu năm.

Tục xin chữ bước ra khỏi khuôn hình hoài niệm, trở thành một hoạt động văn hóa cộng đồng mang hơi thở thời đại
Còn đối với Hoàng Như Vân, sinh viên trường Đại học Ngoại Thương đang tìm cách kéo nét đẹp ấy trở về bằng chính tình yêu truyền thống của mình. Điều đặc biệt là Vân chọn lên ý tưởng gian hàng ông đồ trong ngày hội "Tết sum vầy, Xuân bình an" như một cách “giữ lửa” cho phong tục xin chữ đầu năm.
"Với em, Tết truyền thống luôn là một dịp rất quan trọng. Tết không chỉ là kỳ nghỉ dài để nghỉ ngơi, mà còn là cơ hội để người trẻ cảm nhận không khí lễ truyền thống, hiểu hơn về giá trị quê hương, đất nước và lan tỏa những ý nghĩa ấy đến bạn bè. Em muốn các bạn trẻ nhìn Tết như một phần di sản mà ông cha đã vun đắp qua bao đời", Như Vân chia sẻ.
Không dừng lại ở đó, Vân chọn gắn bó với gian hàng ông đồ từ một “mối thương” rất riêng: "Hồi đi học, em đọc bài thơ "Ông đồ", hình ảnh ông ngồi lặng lẽ ở một góc, ít người qua lại. Vì thế em muốn đứng ở gian hàng ông đồ để góp phần lan tỏa nét đẹp của nghề và truyền thống xin chữ đầu năm.".

Em Hoàng Như Vân chọn ý tưởng ở gian hàng của mình góp phần lan tỏa nét đẹp của nghề và truyền thống xin chữ đầu năm. Ảnh: Mạnh Hưng
Đi xa mới thấy Tết không chỉ là ngày, mà là cảm giác. Và chính vì thế, nhiều du học sinh, người Việt xa quê tìm cách “dựng Tết” bằng những mảnh ghép thân thuộc, trong đó có xin chữ ông đồ.
Tại Paris, chương trình “Tête à Tết” do nhóm Amser France tổ chức tại Trung tâm Văn hóa Việt Nam phối hợp cùng cộng đồng người Việt tổ chức có hoạt động gói bánh chưng và xin chữ ông đồ, tạo nên không khí đậm bản sắc giữa xứ người.

Nét đẹp xin chữ đầu năm cũng được nhóm bạn trẻ lan tỏa tới bạn bè quốc tế và cộng đồng bản xứ tại Pháp
"Vì xa nhà, vì nhớ Tết, và vì mong muốn gìn giữ nét văn hóa truyền thống Việt Nam nơi đất khách, nên dù có nhiều khó khăn bọn mình vẫn cố gắng vượt qua. Chương trình có nhiều hoạt động như: trang trí phong bao lì xì, viết chữ thư pháp đầu năm, và xem bói đầu năm. Khách mời ở nhiều lứa tuổi, từ già đến trẻ đều vui, và nhiều người chia sẻ rằng chương trình ý nghĩa và tạo cảm giác “được ăn Tết” thật sự.", anh Mai Trung Anh, Chủ tịch hội Amser France, ban tổ chức chương trình chia sẻ.
Với du học sinh, xin chữ ở nước ngoài đôi khi còn là một “cầu nối” tinh tế, vừa tự trấn an mình trong năm học mới, vừa giới thiệu một phong tục đẹp của Việt Nam với bạn bè quốc tế. Một tờ giấy, một chữ mực đen, thoạt nhìn đơn giản nhưng lại đủ sức gói ghém nỗi nhớ nhà và niềm tự hào về cội nguồn. Và chính từ những “gian hàng nhỏ” như thế, Tết Việt được dựng lên bằng bàn tay người trẻ: không cần cầu kỳ, chỉ cần đúng tinh thần.
Giữa nhịp sống hiện đại, khi mọi lời chúc có thể gửi đi trong vài giây, người ta vẫn kiên nhẫn xếp hàng để nhận một chữ viết tay. Có lẽ bởi xin chữ đầu năm là khoảnh khắc chậm lại, nhìn vào điều mình thật sự muốn giữ: bình an, tri thức, nhân cách, bền bỉ.

Hàng dài sinh viên đứng xếp hàng chờ xin chữ từ ông đồ. Ảnh: Mạnh Hưng































