MiG-23 đã thất bại ở đâu và thành công ở đâu?
MiG-23 không phải một thiết kế thất bại, nhưng cũng không trở thành huyền thoại như MiG-21; thành công hay thất bại của nó phụ thuộc rất lớn vào nhiệm vụ, phiên bản và cách sử dụng.

MiG-23 ra đời để giải quyết những hạn chế của MiG-21. Liên Xô cần một tiêm kích có tốc độ cao, radar mạnh hơn, mang được nhiều vũ khí hơn và có khả năng đánh chặn mục tiêu ở khoảng cách xa hơn. Ở những yêu cầu đó, MiG-23 đạt được nhiều thành công.

Điểm mạnh đầu tiên là tốc độ. Với động cơ mạnh và cánh cụp, MiG-23 có thể đạt khoảng Mach 2,1. Đây là lợi thế quan trọng đối với một tiêm kích đánh chặn, cho phép nó nhanh chóng tiếp cận mục tiêu rồi rời khỏi khu vực giao chiến.

Máy bay cũng có radar và khả năng mang tên lửa tốt hơn MiG-21. Các phiên bản về sau như MiG-23ML và MiG-23MLD được giảm trọng lượng, cải thiện động cơ và khí động học, giúp nâng cao đáng kể khả năng chiến đấu.

MiG-23 còn thành công ở một khía cạnh khác: xuất khẩu. Hàng nghìn chiếc được sản xuất và phục vụ tại nhiều quốc gia thuộc khối Warsaw, Trung Đông, châu Phi và các khu vực khác.

Điều đó cho thấy Liên Xô nhìn thấy giá trị của MiG-23 như một tiêm kích đánh chặn tương đối hiện đại nhưng vẫn có thể triển khai trên quy mô lớn. Nhưng MiG-23 cũng có những thất bại rõ ràng.

Đáng chú ý nhất là khả năng không chiến quần vòng. Thiết kế cánh cụp cánh xòe giúp máy bay hoạt động hiệu quả ở nhiều chế độ bay, nhưng cơ cấu này làm tăng trọng lượng và độ phức tạp.

MiG-23 không có khả năng cơ động ở tốc độ thấp ấn tượng như những tiêm kích được thiết kế chuyên cho không chiến tầm gần.

Điều này trở thành vấn đề khi MiG-23 phải đối đầu với những máy bay như F-15, F-16 hoặc các tiêm kích Israel trong những điều kiện mà ưu thế tốc độ và đánh chặn không còn đủ.

Một thất bại khác nằm ở chính cách nó được sử dụng. Nhiều quốc gia sở hữu MiG-23 không có hệ thống chỉ huy, radar mặt đất, huấn luyện phi công và bảo dưỡng tương đương các lực lượng không quân hàng đầu.

Khi đó, hạn chế của con người và hệ thống có thể khiến năng lực thực tế thấp hơn đáng kể so với thiết kế. Vì vậy, nói MiG-23 "thất bại" là quá đơn giản.

Nó thành công khi được sử dụng đúng vai trò: một tiêm kích đánh chặn tốc độ cao, có radar và tên lửa, hoạt động trong một hệ thống phòng không được tổ chức tốt.

Nó thất bại khi bị kéo vào những cuộc không chiến mà khả năng cơ động và nhận thức tình huống quan trọng hơn tốc độ.

Đó cũng là bài học thú vị nhất từ MiG-23: một chiếc máy bay không nhất thiết mạnh hay yếu tuyệt đối; hiệu quả của nó phụ thuộc vào việc nó được thiết kế để làm gì và được sử dụng như thế nào.

