Khẽ khàng nhịp bước mùa thu
Tháng tám khẽ khàng rảo bước sang. Bằng tiết tấu dịu nhẹ của nhịp bước mùa thu. Bằng mênh mang của đất trời thay cho muôn lời báo hiệu.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Tháng tám như một lời nhắc rành rõ rằng thời gian đã thực sự nghiêng vai về nửa cuối năm. Chẳng còn chỗ cho những chậm rãi chần chừ, đành đoạn như thời gian trước.
Tháng tám chỉ ngân lên một tiếng chuông nhỏ mà khắc khoải. Ông già thời gian mải mê làm công việc của mình là đếm năm tháng trôi. Chẳng có chút ưu ái cho bất cứ người nào, chẳng có chút thiên vị hay chậm lại đợi chờ ai.
Tháng tám đến, đồng nghĩa chỉ còn bốn tháng cho mỗi người "chạy đua” với từng nỗ lực, từng kỳ vọng của bản thân. Nghiêng vai nhìn lại thấy trong mắt người sự hối hả phủ dày, sự âu lo trùm kín. Làm thế nào để có thể bước mạnh hơn, đi nhanh hơn, chạy xa hơn, và chóng vánh về đích sớm hơn. Ai cũng có những cột mốc cho riêng mình mà cố gắng.
Tháng tám, chỉ khẽ gọi tên đã nghe hương vị mùa thu phảng phất, đong đầy không gian. Vị thu chưa thể đậm đà, bởi thu mới khởi nhẹ hơi thở đầu mùa. Phải chờ đến tháng chín, tháng mười thu mới nhuộm sắc, nhuộm vị đậm sâu.
Và khi tháng tám sang, nhưng giai điệu của tháng bảy dường như còn bịn rịn muốn níu nương ở lại. Thảng những buổi chiều còn đó nắng đổ xốn xang, sắc nét từ trên cao tỏa xuống, làm ta ngỡ ngàng như mùa hè còn luyến lưu, tiếc nuối, giằng co.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Xen giữa những ngày nắng là mưa thu rả rích. Từng cơn mưa tưới ướt đầm con phố. Ta đứng sau ô cửa kính của quán cà phê ngắm dòng người dài dặc lướt trôi vội vã. Mưa tuôn dọc theo lớp kính. Mưa nhỏ giọt lách tách xốn xang từ mái hiên. Bên góc phố nhỏ, hai cô cậu học trò đứng lặng trú mưa. Ảnh hình ấy làm ngẩn ngơ, như cầm tay ta dắt níu về ký ức. Một ngày xưa năm cũ, ta và người bên nhau dưới một mái hiên mưa.
Từng thầm nghĩ, mọi cơn mưa trong cuộc đời sẽ luôn có nhau chở che, sánh bước. Ai ngờ dòng đời rẽ lối ngược xuôi, mỗi người ngả về một nhánh mưa khác, an yên bên mỗi chân trời. Chỉ mong từng cơn mưa trong đời mỗi người luôn bình an, dịu dàng.
Tháng tám, ta chỉ muốn nhẹ nhàng đặt xuống nỗi khắc khoải trong lòng. Mùa thu như muốn cùng ta giấu đi từng ưu tư vương mang nơi mắt trong. Quán cà phê cũ vẫn ở đó chờ ta mỗi ngày. Chiếc bàn gỗ nhỏ xinh, một bản nhạc êm đềm sâu lắng: “Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế. Phía cuối con đường anh kịp nhận ra em”...
Từng khắc khoải run run theo giọng hát mơn man. Ta vẫn giữ thói quen cho mình an yên bên góc phố nhỏ, bên một tách trà ấm thơm, bên một cảm giác êm đềm dịu nhẹ. Ta cho phép mình đi lạc giữa mùa thu diệu vợi, trong khoảnh khắc nào đó. Ta cho phép mình chậm lại bình yên giữa nhịp đời mải miết chảy trôi hối hả.
Chiếc ghế bên cạnh không còn người trầm lắng ngồi xuống cùng ta ngắm phố xá ngược xuôi. Nhưng mùa thu vẫn đến dịu dàng theo thời gian miên mải.
Tháng tám, bắt đầu để mùa thu chậm rãi, thảnh thơi về ngang phố trong từng nhịp an yên, lắng đọng.
Tháng tám, cho ta về nhặt lại vết dấu mùa thu năm cũ...
Huệ Hương
Tháng tám khẽ khàng rảo bước sang. Bằng tiết tấu dịu nhẹ của nhịp bước mùa thu. Bằng mênh mang của đất trời thay cho muôn lời báo hiệu.




























