Yêu thương từ chái bếp
Những ngày cuối năm, giọt đông về mang theo cả bầu trời hoang hoải lạnh. Tôi còn nhớ hồi thơ bé, lũ trẻ chúng tôi mỗi khi những ngày gió đông kéo về từng cơn như thế này thường sẽ tập trung ở chái bếp của ngoại. Căn bếp nhỏ nằm tít ở phía sau vườn, rêu xanh nhàn nhạt bám phía trên như để biết đã được xây từ rất lâu. Mà đúng là lâu thật, bà tôi hay bảo bếp được chính tay ông xây khi hai người mới lấy nhau, ông lựa từng viên gạch rồi cùng các thợ phụ xây nhà, xây luôn cả chái bếp. Ông đã mất lâu rồi, còn bà cũng đã mang những mảng màu bàng bạc trên mái tóc. Căn nhà nhỏ được đập đi xây lại rất nhiều lần vì nhuốm màu thời gian, nhưng riêng căn bếp vẫn được ngoại tôi giữ lại như một cách lưu giữ những kỷ niệm đã từng có với ông. Cũng may, căn bếp ấy khá vững chãi, dù màu thời gian từ từ khoác lên phía bên ngoài nhưng dường như gió mưa thế nào nó cũng chống chọi nổi.

Ảnh: G.C
Đó là một căn bếp cũ mà hầu như chỉ còn mỗi bà tôi vẫn nấu ăn trong đó vì nó nằm khá biệt lập so với gian nhà chính. Ngày bé, mỗi khi trời thả từng cơn mưa phùn trên mái đầu, chúng tôi lại ù té chạy về chái bếp ngay khi vừa nhìn thấy khói được bốc lên từ căn bếp nhỏ. Ngoại vẫn nấu bằng củi, cậu tôi mỗi cuối tuần vẫn hay chặt củi chất đầy trong gian bếp để bà nhóm, đôi khi ngoại và chúng tôi còn nhặt nhạnh những cành củi khô rơi vãi trong vườn để gom lại một góc. Ngoại bảo món ăn được nấu củi sẽ ngon và thơm hơn so với bếp điện, bếp từ... mặc dù hơi cực. Bên trong căn bếp đã ám màu đen do khói bếp và chúng tôi vẫn hay lấy than vẽ nguệch ngoạc trên bức tường những hình thù không rõ.
Hồi còn nhỏ, tôi hay ở với bà, nhà ngoại khi ấy rất khó khăn. Những ngày cuối năm, bầu trời một màu xám xịt, gió từng cơn rét buốt kéo về, căn nhà trống trước trống sau không đủ ấm. Khi chỉ có hai bà cháu vì người lớn trong nhà đi làm cả, ngoại hay kéo tôi ra phía sau bếp để đun lửa sưởi cho ấm. Hai bà cháu mỗi người một cái đòn nhỏ, ngồi trong bếp nhìn ra từng đợt gió đang thổi rét ngoài kia. Mỗi tối trước khi đi ngủ vài tiếng, ngoại tôi vẫn hay dùng những viên gạch đỏ thả trực tiếp vào bếp lửa đang cháy như hun chúng. Đến khi gạch dường như bị cháy đen, bà lại cẩn thận mang ra, đặt vào một thau sắt đem để dưới gầm giường. Hơi ấm từ viên gạch được nung kỹ ấy lại làm tôi ấm suốt đêm dài.
Qua rất nhiều năm, tôi đi học xa nhà, điều nhớ nhất vẫn luôn là hình ảnh bà trong chái bếp nhỏ. Nhớ không chỉ vì thời thơ bé tôi đã lớn lên bởi sự ấm áp ở nơi đây, mà còn bởi mỗi khi tôi đi thật xa để trở về sẽ luôn có một người bà chống gậy bước ra từ căn bếp nhỏ chỉ để đưa cho tôi một củ khoai nướng thật thơm, thật bùi.
BIỆN BẠCH NGỌC































