Vang mãi giai điệu Trường Sa

Sau những ngày con tàu KN-491 rẽ sóng giữa trùng khơi, hải trình vượt hơn 1.000 hải lý của Đoàn công tác số 19 khép lại, để lại sau lưng muôn vàn tình cảm quyến luyến, ấm áp.

Giữa mênh mông bão tố Biển Đông, nơi những người lính Hải quân vẫn ngày đêm đối mặt với sóng gió để giữ trọn bình yên cho Tổ quốc, những giai điệu từ đất liền mang ra không đơn thuần là món quà tinh thần. Đó là tiếng lòng, là khúc ca tri ân thiêng liêng nối liền nhịp đập từ trái tim đất mẹ hướng về biển đảo.

Lời ca xoa dịu sóng gió nơi tiền tiêu

Nếu những mái chùa rêu phong nơi đầu sóng là điểm tựa neo giữ tâm linh, thì âm nhạc chính là nhịp cầu ngắn nhất xóa mờ khoảng cách địa lý hàng trăm hải lý. Giữa cái nắng gắt và làn gió mặn mòi trên khoảng sân đảo Trường Sa, không có ánh đèn sân khấu lung linh, cũng chẳng có dàn âm thanh hiện đại. Chỉ có tiếng đàn guitar mộc mạc hòa cùng giọng hát dâng trào cảm xúc của các nghệ sĩ và cán bộ, chiến sĩ Hải quân.

Văn nghệ sĩ giao lưu cùng cán bộ, chiến sĩ tại các đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Ảnh: M.Đ

Văn nghệ sĩ giao lưu cùng cán bộ, chiến sĩ tại các đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Ảnh: M.Đ

Những bài hát đi cùng năm tháng về biển đảo, về Trường Sa, về hình ảnh người lính kiên trung vang lên giữa trùng khơi: “Nơi đảo xa”, “Gần lắm Trường Sa”, “Khát vọng Trường Sa”... Mỗi giai điệu cất lên như một lời tâm tình, một vòng tay ôm siết chặt, nén lại bao niềm tri ân sâu sắc dành cho những anh hùng đã ngã xuống và những người lính trẻ đang tiếp bước cha ông giữ gìn bờ cõi.

Lần thứ hai ra thăm Trường Sa với trọng trách Trưởng đoàn văn công, ca sĩ Phật giáo Diệu Đan chia sẻ sự chuyển biến mạnh mẽ trong tâm khảm. Từ tâm thế rụt rè của một người chuyên hát nhạc Phật, chị đã bước ra khỏi "vòng an toàn" để tổ chức những buổi biểu diễn bùng nổ năng lượng, hòa giọng cùng lính đảo trong các ca khúc rực lửa: “Khi đứng giữa sân đảo, nhìn vào ánh mắt kiên cường nhưng rất đỗi dịu dàng của các chiến sĩ trẻ, tôi hiểu rằng tiếng hát của mình lúc này là vũ khí tinh thần, là lời cảm ơn từ đất liền gửi tới các anh.

Chúng tôi hát bằng cả trái tim, sự nghẹn ngào và lòng kính trọng vô bờ bến. Khoảnh khắc tất cả nghệ sĩ và lính đảo nắm chặt tay nhau cùng hòa giọng trên cầu cảng, giọt nước mắt lăn dài trên má đã khắc sâu vĩnh viễn trong trái tim tôi”.

Với biên tập viên Hải Đăng, ước mơ đặt chân lên Trường Sa đã nung nấu từ những ngày chỉ biết đến đảo qua sách báo, tivi. Nhận lời mời từ ca sĩ Diệu Đan, anh gật đầu ngay lập tức mà không đắn đo dù chỉ một giây.

Trực tiếp đứng trên đảo cất tiếng hát phục vụ chiến sĩ, anh nghẹn ngào: “Trực tiếp chứng kiến sự hy sinh thầm lặng của các chiến sĩ, gác lại tình yêu đôi lứa, xa gia đình để sống giữa muôn trùng sóng nước thiếu thốn, tôi mới thấu hiểu hết giá trị của hòa bình. Mỗi ca từ viết về người lính khi vang lên ở đây mang một sức nặng hoàn toàn khác, thiêng liêng, kiêu hãnh và xúc động đến nghẹt thở trước sự đón nhận nhiệt thành của các anh”.

Tiếng lòng và trái tim người nghệ sĩ

Âm nhạc giữa trùng khơi không chỉ hướng tới những người lính đang cầm súng nơi tiền tiêu, mà còn là lời tri ân sâu sắc gửi về đất liền, nơi có những hậu phương lặng thầm.

Cùng chung cảm xúc dạt dào, ca sĩ Phạm Lịch coi hải trình này là trải nghiệm "cực kỳ xứng đáng" trong cuộc đời làm nghệ thuật của mình: “Khi hát những giai điệu về Trường Sa ngay trên đảo Trường Sa, tôi cảm nhận rõ ràng mạch ngầm lịch sử đang chảy trong từng lời ca.

Chúng tôi hát để tri ân những chiến sĩ đã hóa thân vào sóng nước Gạc Ma, và hát để tiếp thêm sức mạnh cho những người lính trẻ hôm nay. Bên cạnh các anh, tôi cũng muốn gửi lời tri ân sâu sắc nhất tới những người mẹ, người vợ ở hậu phương, những điểm tựa tinh thần vững chắc để người lính yên tâm bám biển”.

Là nghệ sĩ trẻ tuổi nhất đoàn, ca sĩ Lâm Tới xem 10 ngày lênh đênh trên con tàu KN-491 là dấu ấn đậm sâu nhất của thời tuổi trẻ. Anh bộc bạch: “Từng được dạy về lòng biết ơn thời bình qua sách vở, nhưng chỉ khi trực tiếp cất tiếng hát phục vụ chiến sĩ và ôm chặt các anh phút chia tay giữa tiếng sóng vỗ, tôi mới hiểu thế nào là tình đồng bào máu thịt. Hình ảnh những nụ cười rạng rỡ đơm trên khuôn mặt sạm đen vì nắng gió của các chiến sĩ khiến chúng tôi ngập ngừng không nỡ rời bước”.

Giai điệu về Trường Sa sẽ còn ngân mãi

Giai điệu về Trường Sa sẽ còn ngân mãi

Trong suốt hải trình, nghệ sĩ Hoàng Yến không chỉ giữ vai trò dẫn dắt chương trình, mà chị còn là "ngọn lửa" kết nối cảm xúc tại mỗi điểm đảo. Lần đầu tiên đứng trên khoảng sân đảo tràn ngập nắng gió, đối diện với những hàng quân chỉnh tề, chị đã không giấu được những nhịp đập thổn thức. Chiếc micro trên tay chị lúc này là phương tiện truyền đi muôn vàn ân tình từ đất mẹ.

Ánh mắt nhòe đi khi chứng kiến những bàn tay rám nắng siết chặt tay các thành viên trong đoàn, nghệ sĩ Hoàng Yến chia sẻ mỗi lời dẫn cất lên tại Trường Sa không còn là kịch bản chuẩn bị sẵn, mà là sự vỡ òa của niềm tự hào và lòng biết ơn. Chị kéo mọi người lại gần nhau hơn trong những vòng xòe nắm tay, những tiếng hát nối dài không ngắt và cả những giọt nước mắt nghẹn ngào lúc tàu hú còi rời bến.

Thế hệ trẻ bừng tỉnh nơi tiền tiêu Tổ quốc

Sức lan tỏa từ những giai điệu tri ân và thực tế gian khổ nơi đầu sóng đã chạm đến tận cùng trái tim những người trẻ lần đầu đến với Trường Sa. Các bạn trẻ Phạm Thị Thúy, Mai Thị Hải Yến (Ninh Bình) và Triệu Mùi Khé (Tuyên Quang) xúc động trải lòng: "Hành trình vượt hơn 1.000 hải lý giúp chúng tôi nhận ra quê hương mình đẹp đến nhường nào và thêm thấu hiểu sự hy sinh thầm lặng của các chiến sĩ Hải quân.

Khi chúng tôi đang bộn bề với cuộc sống thường nhật, khi tình yêu nước đôi khi chỉ thể hiện qua lời nói hay trên trang mạng xã hội, thì nơi biển đảo xa xôi, các chiến sĩ vẫn ngày đêm vượt qua nắng gió, gian khổ, xa gia đình hàng ngàn cây số để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng.

Tưởng niệm tại tấm bia ghi danh 64 liệt sĩ Gạc Ma hay thắp nén hương dưới mái chùa giữa biển khơi khiến chúng tôi không khỏi nghẹn ngào. Trường Sa sẽ mãi là niềm tự hào và ký ức đẹp đẽ nhất trong trái tim chúng tôi”.

Nếu những mái chùa rêu phong nơi đầu sóng là điểm tựa neo giữ tâm linh, thì âm nhạc chính là nhịp cầu ngắn nhất xóa mờ khoảng cách địa lý hàng trăm hải lý. Giữa cái nắng gắt và làn gió mặn mòi trên khoảng sân đảo Trường Sa, không có ánh đèn sân khấu lung linh, cũng chẳng có dàn âm thanh hiện đại. Chỉ có tiếng đàn guitar mộc mạc hòa cùng giọng hát dâng trào cảm xúc của các nghệ sĩ và cán bộ, chiến sĩ Hải quân.

"Ngày qua ngày đêm qua đêm, chúng tôi đứng đây giữ gìn quê hương. Biển này là của ta, đảo này là của ta - Trường Sa!". Tiếng hát vang dội của các chiến sĩ đảo Trường Sa Lớn cất lên lúc tiễn đoàn rời đảo vẫn còn ngân rung mãnh liệt giữa không gian.

Nhiệm vụ hoàn thành, con tàu ngả mũi về đất liền. Nhìn những hòn đảo nhỏ dần rồi khuất sau đường chân trời, lòng ai cũng trĩu nặng một nỗi lưu luyến khôn nguôi. Trong khoang tàu, các phóng viên, nhà báo bên bàn phím để truyền trọn vẹn hơi thở từ tiền tiêu về đất mẹ.

Chuyến đi khép lại, nhưng giai điệu về Trường Sa sẽ còn ngân vang mãi. Bởi ở nơi đầu sóng ấy, mỗi lời ca, mỗi tiếng chuông chùa và mỗi dòng ký sự đã hòa cùng nhịp sóng, khắc sâu vào chủ quyền thiêng liêng Tổ quốc.

Minh Đức

Nguồn Tiền Phong: https://tienphong.vn/vang-mai-giai-dieu-truong-sa-post1864663.tpo