Tôi đã từng có những bữa cơm gia đình đầy ắp tiếng cười...

Giữa căn bếp nhỏ quạnh quẽ, những âm thanh quen thuộc từ quá khứ lại ùa về, gợi nhắc về một thời từng có những bữa cơm gia đình ngập tràn tiếng cười.

Khi tiếng cười chỉ còn lại trong hoài niệm

Tôi năm nay 45 tuổi, cái tuổi đáng lẽ phải đủ bình yên để thong thả nhấm nháp những quả ngọt của cuộc đời, nhưng ngặt nỗi, tôi lại chọn cách đứng bên kia lằn ranh của một cuộc hôn nhân đổ vỡ. Ngồi trong căn hộ chung cư nhỏ lúc màn đêm buông xuống, nhìn con gái đang cặm cụi làm bài tập bên góc bàn, lòng tôi bỗng chùng xuống khi vô tình nghe thấy tiếng đũa khua lạch cạch từ căn bếp nhà hàng xóm. Âm thanh quen thuộc ấy đánh thức cả một vùng ký ức tưởng chừng đã ngủ quên.

Tôi lại nhớ, thèm đến quặn thắt những bữa cơm gia đình đầy ắp tiếng cười của ngày cũ.

Ngày ấy, chồng cũ của tôi là một biên tập viên mẫn cán tại một cơ quan báo chí lớn ở Hà Nội. Công việc của anh lúc nào cũng đầu tắt mặt tối, bài vở ngập đầu, những chuyến công tác bất chợt nối dài theo nhịp đập hối hả của thời sự. Thế nhưng, dù bận rộn đến đâu, hiếm khi nào mâm cơm chiều của gia đình chúng tôi vắng bóng anh đúng giờ.

Anh thường bước chân về nhà khi phố đã lên đèn, tay còn ôm chiếc cặp da nặng trĩu tài liệu, nhưng vừa đẩy cửa là không gian lập tức bừng sáng. Anh hay cười sảng khoái, pha trò bằng những câu chuyện hài hước chớp nhoáng nhặt nhạnh được từ phòng biên tập. Con gái chúng tôi khi ấy mới chỉ là một con bé tóc tết hai bên, cứ nghe thấy tiếng bố ở cửa là chạy ào ra ôm chầm lấy chân, cười nức nẻ. Mâm cơm đạm bạc chỉ có canh rau cải, đĩa đậu rán vàng ruộm và bát thịt kho tàu mẹ nấu bỗng chốc trở thành bữa tiệc thịnh soạn của sự ấm áp.

Tôi từng ngây thơ tin rằng, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là tiếng cười vang lên bên mâm cơm nóng hổi cuối ngày. Chẳng có bữa tiệc sang trọng nào sánh được với khoảnh khắc cả nhà quây quần, anh gắp cho vợ miếng thịt ngon nhất, rồi tranh thủ kể cho con nghe những câu chuyện thú vị ngoài xã hội bằng chất giọng trầm ấm đặc trưng của một người làm báo. Những vết lo âu, mệt mỏi vì áp lực cơm áo gạo tiền cứ thế bay biến theo từng nhịp cười đùa.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Những vết rạn nứt không tiếng động

Thế rồi, giông bão cuộc đời không chừa một ai. Sự bận rộn của nghề báo, những áp lực vô hình từ guồng quay đô thị, cộng thêm cái tôi ngút ngàn của cả hai đã dần bòn rút sự kiên nhẫn. Những cuộc trò chuyện bên mâm cơm thưa dần, thay vào đó là những khoảng lặng kéo dài đến ngột ngạt. Anh vẫn ngồi đó, vẫn gắp thức ăn cho con, nhưng nụ cười đã chẳng còn chạm đến đáy mắt.

Đến một ngày, chúng tôi nhận ra mình không còn thuộc về nhau nữa. Cuộc chia tay diễn ra trong sự im lặng đáng sợ của người lớn, không oán trách lớn tiếng, chỉ có sự buông xuôi đầy mệt mỏi. Ngày ký đơn ly hôn, tôi khóc cạn nước mắt, không phải vì tiếc nuối một tờ giấy, mà vì thương con bé đang đứng nép sau cửa, ánh mắt ngơ ngác nhìn bố mẹ buông tay.

Từ ngày anh dọn đi, căn nhà trở nên rộng thênh thang và lạnh lẽo. Tôi mang theo con gái nhỏ bước vào cuộc sống của một người phụ nữ độc thân ở tuổi trung niên. Những ngày đầu, tôi sợ nhất là giờ cơm chiều. Nhìn mâm cơm chỉ có hai mẹ con lủi thủi đối diện nhau, cổ nghẹn đắng, nuốt không trôi. Con bé thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn cửa chính, vô thức gọi "Bố ơi...", khiến tim tôi như có ai bóp nghẹn.

Tìm lại bình yên trong hiện tại

Thời gian là liều thuốc tốt nhất xoa dịu những vết thương. Giờ đây, con gái tôi đã bước sang tuổi 15, cái tuổi ẩm ương biết suy nghĩ và vô cùng thương mẹ. Chúng tôi đã học được cách thích nghi với nhịp sống mới. Chồng cũ của tôi, dù đã có tổ ấm riêng, vẫn làm tròn trách nhiệm của một người cha. Anh vẫn thường xuyên tạt qua thăm con, mang cho con những cuốn sách hay đúng chất "dân báo chí", thỉnh thoảng đứng bếp nấu cho hai mẹ con món cá kho mà ngày xưa tôi thích nhất.

Nhưng dĩ nhiên, bữa cơm gia đình trọn vẹn ngày xưa thì chẳng thể nào tìm lại được nữa.

Hôm nay, nhìn con gái lớn phổng phao, biết vào bếp phụ mẹ nhặt rau, nấu nồi canh chua thanh mát, tôi chợt nhận ra mình không thể cứ mãi chìm đắm trong bóng tối của quá khứ. Hạnh phúc không chỉ nằm ở một mô hình gia đình hoàn chỉnh trên giấy tờ, mà nó nằm ở sự bình yên trong tâm hồn và tình yêu thương hiện hữu mỗi ngày.

Bữa cơm gia đình nay chỉ còn là ký ức

Những bữa cơm hiện tại của hai mẹ con tuy ít tiếng cười giòn giã hơn trước, nhưng lại sâu lắng và đầy ắp sự thấu hiểu. Tôi dạy con cách mạnh mẽ đối diện với những khúc quanh của số phận, dạy con biết trân trọng từng hạt gạo mồ hôi và quan trọng nhất là biết tự tìm thấy niềm vui từ những điều giản dị nhỏ nhoi nhất.

Bình yên không phải là nơi không có bão giông, mà là sự tĩnh lặng trong tâm hồn ngay giữa những cuồng quay của cuộc sống.

Quá khứ dẫu đẹp đớn và đau thương đến đâu cũng chỉ để lại làm ký ức. Tôi đã từng có một gia đình trọn vẹn và những bữa cơm đầy ắp tiếng cười, và tôi biết ơn vì điều đó. Nó là tài sản vô giá nuôi dưỡng tôi qua những giông bão cuộc đời, để ngày hôm nay, dẫu chỉ đi một mình trên đoạn đường dài phía trước, tôi vẫn vững lòng bước tiếp, mỉm cười đón nhận bình yên ở thì hiện tại.

Hồng Hải

Nguồn Gia Đình VN: https://giadinhonline.vn/toi-da-tung-co-nhung-bua-com-gia-dinh-day-ap-tieng-cuoi-d213735.html