Tên lửa 'hỏa ngục' Hellfire từ chiến trường Iraq đến vùng biển Hormuz

Từ vũ khí chống tăng, AGM-114 Hellfire đã phát triển thành tên lửa đa nhiệm và tiếp tục được Mỹ sử dụng trong hoạt động gần Iran.

AGM-114 Hellfire là tên lửa không đối đất dẫn đường bằng laser, sử dụng động cơ rocket nhiên liệu rắn và bay với tốc độ dưới âm.

AGM-114 Hellfire là tên lửa không đối đất dẫn đường bằng laser, sử dụng động cơ rocket nhiên liệu rắn và bay với tốc độ dưới âm.

Chương trình phát triển Hellfire bắt đầu từ những năm 1960, khi quân đội Mỹ nghiên cứu vũ khí dẫn đường bằng laser bán chủ động.

Chương trình phát triển Hellfire bắt đầu từ những năm 1960, khi quân đội Mỹ nghiên cứu vũ khí dẫn đường bằng laser bán chủ động.

Mục tiêu ban đầu là tạo ra tên lửa có khả năng tiêu diệt xe tăng và các mục tiêu riêng lẻ từ khoảng cách an toàn hơn cho trực thăng phóng.

Mục tiêu ban đầu là tạo ra tên lửa có khả năng tiêu diệt xe tăng và các mục tiêu riêng lẻ từ khoảng cách an toàn hơn cho trực thăng phóng.

Hellfire được thiết kế để trang bị chủ yếu cho trực thăng tấn công.

Hellfire được thiết kế để trang bị chủ yếu cho trực thăng tấn công.

Tên lửa có chiều dài 1,62 m, đường kính 17,78 cm, sải cánh 0,71 m và trọng lượng 44,45-48,54 kg, tùy biến thể.

Tên lửa có chiều dài 1,62 m, đường kính 17,78 cm, sải cánh 0,71 m và trọng lượng 44,45-48,54 kg, tùy biến thể.

Hệ thống dẫn đường laser cho phép tên lửa đánh trúng mục tiêu điểm, trong khi các biến thể khác nhau được trang bị đầu đạn lõm, phá mảnh hoặc nhiệt áp.

Hệ thống dẫn đường laser cho phép tên lửa đánh trúng mục tiêu điểm, trong khi các biến thể khác nhau được trang bị đầu đạn lõm, phá mảnh hoặc nhiệt áp.

Hellfire lần đầu được sử dụng trong chiến đấu tại Panama trong Chiến dịch Just Cause năm 1989. Tuy nhiên, tên lửa này thực sự gây chú ý trong Chiến tranh Vùng Vịnh năm 1991.

Hellfire lần đầu được sử dụng trong chiến đấu tại Panama trong Chiến dịch Just Cause năm 1989. Tuy nhiên, tên lửa này thực sự gây chú ý trong Chiến tranh Vùng Vịnh năm 1991.

Ngày 17/1/1991, 8 trực thăng tấn công AH-64 Apache của Mỹ phóng Hellfire vào 2 trận địa radar cảnh giới của Iraq, mở màn chiến dịch không kích.

Ngày 17/1/1991, 8 trực thăng tấn công AH-64 Apache của Mỹ phóng Hellfire vào 2 trận địa radar cảnh giới của Iraq, mở màn chiến dịch không kích.

Trong toàn bộ chiến dịch, Mỹ đã sử dụng ước tính 2.900-4.000 tên lửa Hellfire, với tỷ lệ đánh trúng được đánh giá ở mức 80-90%.

Trong toàn bộ chiến dịch, Mỹ đã sử dụng ước tính 2.900-4.000 tên lửa Hellfire, với tỷ lệ đánh trúng được đánh giá ở mức 80-90%.

Qua nhiều năm, Hellfire được phát triển thành nhiều biến thể và mở rộng phạm vi nhiệm vụ. Tên lửa hiện có thể được sử dụng từ các trực thăng như AH-64 Apache, AH-1 Cobra và MH-60 Seahawk.

Qua nhiều năm, Hellfire được phát triển thành nhiều biến thể và mở rộng phạm vi nhiệm vụ. Tên lửa hiện có thể được sử dụng từ các trực thăng như AH-64 Apache, AH-1 Cobra và MH-60 Seahawk.

Hải quân Mỹ cũng xác nhận MH-60R và MH-60S nằm trong số các nền tảng có thể mang Hellfire.

Hải quân Mỹ cũng xác nhận MH-60R và MH-60S nằm trong số các nền tảng có thể mang Hellfire.

Điều này đặc biệt đáng chú ý tại khu vực Hormuz. Ngày 11/8, Bộ tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) cho biết một trực thăng MH-60 của Hải quân Mỹ đã phóng 2 tên lửa Hellfire vào khoang máy tàu hàng Vela Nova sau khi thủy thủ đoàn nhiều lần phớt lờ cảnh báo.

Điều này đặc biệt đáng chú ý tại khu vực Hormuz. Ngày 11/8, Bộ tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) cho biết một trực thăng MH-60 của Hải quân Mỹ đã phóng 2 tên lửa Hellfire vào khoang máy tàu hàng Vela Nova sau khi thủy thủ đoàn nhiều lần phớt lờ cảnh báo.

Đòn đánh nhằm vô hiệu hóa hệ thống động lực, ngăn con tàu tiếp tục hướng về Iran.

Đòn đánh nhằm vô hiệu hóa hệ thống động lực, ngăn con tàu tiếp tục hướng về Iran.

Vụ việc cho thấy Hellfire không chỉ còn là vũ khí chống tăng như vai trò ban đầu.

Vụ việc cho thấy Hellfire không chỉ còn là vũ khí chống tăng như vai trò ban đầu.

Khi được triển khai trên MH-60, loại tên lửa này trở thành một công cụ để Mỹ thực hiện các đòn đánh chính xác nhằm vào mục tiêu trên biển trong khu vực Hormuz. Từ vũ khí diệt tăng, Hellfire nay trở thành “con dao đa năng” giúp Mỹ tung đòn chính xác vào nhiều loại mục tiêu, với độ linh hoạt và sức răn đe đặc biệt hữu hiệu trên chiến trường.

Khi được triển khai trên MH-60, loại tên lửa này trở thành một công cụ để Mỹ thực hiện các đòn đánh chính xác nhằm vào mục tiêu trên biển trong khu vực Hormuz. Từ vũ khí diệt tăng, Hellfire nay trở thành “con dao đa năng” giúp Mỹ tung đòn chính xác vào nhiều loại mục tiêu, với độ linh hoạt và sức răn đe đặc biệt hữu hiệu trên chiến trường.

Việt Hùng

Nguồn ANTĐ: https://anninhthudo.vn/ten-lua-hoa-nguc-hellfire-tu-chien-truong-iraq-den-vung-bien-hormuz-post662907.antd