Sức hút của bãi biển đông nhất thế giới
Bãi biển đông đúc nhất thế giới Dameisha ở Thâm Quyến (Trung Quốc) dài chưa đầy 2km nhưng có thời điểm đón khoảng 200.000 người cùng lúc.

Dameisha trở thành bãi biển đông đúc nhất thế giới. Ảnh: Oddity Central
Điểm đến du lịch nổi tiếng
Theo Oddity Central, bãi biển công cộng này nổi tiếng với cát vàng, nước biển trong và khả năng tiếp cận thuận tiện. Vào mùa hè, đặc biệt những ngày cuối tuần và kỳ nghỉ, dải cát vốn không quá rộng nhanh chóng biến thành “biển” người.
Những bức ảnh chụp từ trên cao cho thấy hàng nghìn chiếc ô, khăn tắm và du khách chen kín bãi biển đến mức đường xuống nước đôi khi cũng trở thành cuộc “vượt chướng ngại vật”.
Một số du khách chia sẻ trên các nền tảng đánh giá rằng họ thậm chí khó tiếp cận mép nước vì quá đông. Những lời phàn nàn như vậy không làm hạ nhiệt sức hút của Dameisha. Trái lại, hình ảnh bãi biển chật kín người thường xuyên lan truyền trên mạng xã hội, biến nơi đây thành một điểm đến gây tò mò đối với du khách.
Dameisha là bãi biển công cộng và miễn phí. Chính yếu tố này góp phần tạo nên sức hút đặc biệt của nơi đây. Song, sự nổi tiếng cũng buộc chính quyền địa phương phải đặt ra giới hạn. Từ tháng 5 đến tháng 10, số lượng khách được phép vào bãi biển mỗi ngày được giới hạn ở mức khoảng 80.000 người và du khách phải đặt chỗ trước. Con số 80.000 vốn đã đủ gây choáng ngợp.
Thế nhưng, trong một số thời điểm trước đây, Dameisha từng “gồng gánh” tới khoảng 200.000 người. Khi đó, khái niệm “đi biển để thư giãn” dường như mang ý nghĩa hoàn toàn khác.
Một trong những động lực khiến Dameisha hút khách là khả năng tiếp cận quá thuận tiện. Bãi biển có nhiều tuyến xe buýt kết nối với các khu vực khác của Thâm Quyến, trong khi ga tàu điện ngầm nằm ngay phía trước. Du khách gần như không phải mất nhiều công sức để đến đây. Khi một điểm đến vừa miễn phí, vừa dễ tiếp cận, lại nằm trong một đô thị đông dân như Thâm Quyến, lượng khách khổng lồ là điều khó tránh khỏi.
Bãi biển này là một trong những khu nghỉ dưỡng mùa hè nổi tiếng của Thâm Quyến, thu hút hàng chục nghìn người vào những ngày cuối tuần và kỳ nghỉ trong mùa hè, mùa thu.
Ngoài tắm biển, du khách có thể tham gia các hoạt động thể thao dưới nước, nhảy bungee hoặc ghé những công trình đặc trưng của khu du lịch. Nổi bật trong số đó là Wish Tower, công trình nằm giữa khu vực bãi biển. Tháp có đài quan sát cao khoảng 62m, cho phép du khách nhìn bao quát biển và đường bờ biển từ trên cao. Dameisha cũng từng là địa điểm tổ chức các lễ hội điêu khắc cát quốc tế.
Khu vực trung tâm có các cửa hàng bán đồ bơi, đồ ăn nhanh và những món quà lưu niệm làm từ cát. Du khách có thể tìm thấy các chuỗi đồ ăn quen thuộc như McDonald's, KFC hoặc thưởng thức đặc sản chim bồ câu quay được giới thiệu tại địa phương.
Hệ thống lưu trú quanh khu vực cũng khá đa dạng, từ các khu nghỉ dưỡng cao cấp đến khách sạn bình dân, phục vụ nhiều nhóm du khách khác nhau.
Không gian du lịch số
Dameisha còn là một trong những điểm du lịch sớm ứng dụng các công nghệ thuộc lĩnh vực vũ trụ số (metaverse) tại Trung Quốc. Nổi bật là Wish Tower, biểu tượng kiến trúc và đài quan sát cao hơn 80m tại công viên bãi biển Dameisha.
Tại đây, du khách có thể trải nghiệm hàng loạt hoạt động như đường hầm không - thời gian dưới biển, trò chơi khám phá 3D và các trải nghiệm tương tác giữa thế giới thực và không gian ảo.
Một trong những điểm nhấn là Deep Sea Fantasy, dự án du lịch kết hợp metaverse, thiết kế tương tác và công nghệ thực tế - ảo, mang đến cách khám phá đại dương theo một hình thức hoàn toàn khác.
Sự kết hợp giữa bãi biển truyền thống và công nghệ mới cho thấy Dameisha đang được định hình như tổ hợp giải trí phục vụ nhu cầu ngày càng đa dạng của du khách đô thị.
Ở góc nhìn khác, Dameisha cho thấy nghịch lý của du lịch đại chúng. Một địa điểm càng thuận tiện, miễn phí và dễ tiếp cận thì càng có khả năng thu hút đông khách. Nhưng khi lượng khách vượt quá sức chứa, chính những lợi thế ấy lại trở thành nguyên nhân gây quá tải.
Vì vậy, việc giới hạn khách, yêu cầu đặt chỗ trước và đầu tư vào hạ tầng không đơn thuần là biện pháp kiểm soát đám đông. Đó còn là cách một thành phố tìm cách cân bằng giữa quyền tiếp cận không gian công cộng và sức chịu tải của điểm đến.
