Người bác sĩ vùng biên 'gieo' niềm tin cho bản làng
Ở miền biên viễn Mường Lát, nơi những dãy núi trập trùng nối tiếp nhau, có một bác sĩ vẫn lặng lẽ đi về giữa bệnh viện sáng ánh đèn và những bản làng xa tít. Anh là Hà Văn Nè, sinh năm 1980, bác sĩ chuyên khoa I, người con dân tộc Thái của bản Chiên Pục, xã Mường Lát.

Một góc xã biên giới Mường Lát.
Ca mổ vừa khép lại khi trời đã xế chiều. Bác sĩ Hà Văn Nè chậm rãi tháo khẩu trang, đôi mắt ánh lên niềm nhẹ nhõm sau nhiều giờ tập trung cao độ. Ở hành lang bệnh viện, người nhà bệnh nhân đứng chờ, thấp thỏm rồi vỡ òa khi nghe tin ca mổ thành công. Với anh Nè, những khoảnh khắc như thế đã trở thành một phần quen thuộc của đời làm nghề.
Ít ai biết rằng để có mặt trong phòng mổ hôm nay, anh đã đi qua một hành trình dài của sự bền bỉ. Ngày còn nhỏ, giữa thời điểm nhiều gia đình trong bản chưa thực sự coi trọng việc học, không ít bạn bè cùng trang lứa sớm lên nương, lên rẫy. Nhà Nè có 5 anh em, điều kiện không dư dả, việc nuôi con ăn học là cả một cố gắng của bố mẹ. Khi ước mơ rời bản để xuống thành phố học đại học nhen nhóm, gia đình từng mong anh theo nghề giáo viên cho ổn định. Nhưng Nè chọn ngành y, một lựa chọn đến từ niềm yêu thích và ước mong được chữa bệnh cho chính bà con bản mình.
Bảy năm đèn sách là quãng thời gian không dễ dàng. Anh kể, để đủ sức bám trụ nơi đất khách, đó là chuỗi ngày tiết kiệm từng đồng chi phí, tranh thủ làm thêm khi có thể và kiên trì theo đuổi mục tiêu đã chọn. Với anh, học là để trở về phục vụ quê hương.
Tốt nghiệp năm 2009, rồi nhận công tác tại Bệnh viện Đa khoa Mường Lát, bắt đầu hành trình làm nghề giữa núi rừng biên giới. Với anh, ở bản xã vùng cao, làm nghề y không chỉ gói gọn trong bốn bức tường bệnh viện. Có những đêm mưa, điện thoại réo gấp. Có những chuyến xe cấp cứu lao đi trong sương sớm...

Bác sĩ Hà Văn Nè khám cho người bệnh.
Không ít lần, bệnh nhân từ bên kia biên giới Lào gọi sang nhờ giúp đỡ. Người dân nước bạn lưu số điện thoại của anh, chỉ cần thêm mã vùng là có thể liên lạc bình thường. Họ trình bày triệu chứng, anh hỏi kỹ từng dấu hiệu, cân nhắc mức độ nguy cấp rồi báo cáo lãnh đạo bệnh viện để thành lập tổ cấp cứu phù hợp.
Anh kể, có trường hợp phải đón bệnh nhân qua cửa khẩu trong đêm. Khi ấy, các lực lượng chức năng lại tạo điều kiện, linh hoạt về thủ tục để kịp thời cứu người.
Nói về đồng nghiệp của mình, bác sĩ Hồ Văn Trọng, Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Mường Lát, chia sẻ rằng: “Ở một địa bàn còn nhiều khó khăn như Mường Lát, có những bác sĩ được đào tạo bài bản và sẵn sàng gắn bó lâu dài như bác sĩ Nè là điều rất đáng trân trọng”.
Theo ông, bác sĩ Nè không chỉ vững chuyên môn mà còn hiểu phong tục, tập quán của đồng bào, nói được tiếng dân tộc, vì thế dễ tạo được sự tin cậy nơi người bệnh. Điều quý nhất là tinh thần trách nhiệm và sự lựa chọn ở lại với quê hương.
Niềm tin ấy không đến từ những lời khẳng định, mà từ cách anh làm việc mỗi ngày. Năm 2025, bác sĩ Nè đã xây dựng đề tài với kế hoạch hoạt động cụ thể cho từng khoa, phòng; tổ chức đào tạo, tập huấn nâng cao kỹ năng chuyên môn, kỹ thuật thực hành cho cán bộ, viên chức bệnh viện. Từ ứng dụng tin học đến kỹ thuật cấp cứu, chăm sóc người bệnh, mọi nội dung đều được triển khai nền nếp.
Bên cạnh chuyên môn, anh Nè còn tham mưu xây dựng kế hoạch chuyển đổi số hằng năm cho bệnh viện. Xác định lộ trình, phân công nhiệm vụ rõ ràng cho từng bộ phận; theo dõi, đôn đốc và đề xuất tháo gỡ khó khăn trong quá trình thực hiện.

Bệnh viện Đa khoa Mường Lát.
Bác sĩ Nè cũng tham gia nhiều nghiên cứu khoa học cấp cơ sở. Năm 2023, anh thực hiện đề tài về kiến thức và thực hành phương pháp da kề da trong nuôi con bằng sữa mẹ sớm của các bà mẹ sinh con tại bệnh viện. Năm 2024, anh tiếp tục nghiên cứu thực trạng áp dụng các biện pháp kế hoạch hóa gia đình ở các cặp vợ chồng sinh con thứ ba trở lên trên địa bàn. Những đề tài ấy xuất phát từ thực tiễn đời sống và mong muốn nâng cao chất lượng chăm sóc sức khỏe cộng đồng.
Nhiều năm liền, bác sĩ Hà Văn Nè đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua cơ sở; nhận giấy khen của Sở Y tế, của Chủ tịch UBND huyện Mường Lát cũ và bằng khen của Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa. Nhưng khi nhắc đến thành tích, bác sĩ Nè thường nói đó là công sức chung của tập thể. Điều anh quan tâm hơn là người bệnh được điều trị kịp thời, đồng nghiệp ngày càng vững tay nghề và lớp trẻ trong bản có thêm động lực học tập.
Giữa bản làng Chiên Pục, mỗi khi nhắc đến bác sĩ Nè, bà con thường bảo: “Con của bản mình”. Câu nói mộc mạc nhưng chứa đựng sự tin cậy. Với nhiều học sinh người Thái ở Mường Lát, hình ảnh một bác sĩ xuất thân từ chính bản làng, học hành đến nơi đến chốn rồi trở về công tác, là minh chứng rằng con đường học tập có thể mở ra một tương lai mới.
































