Mùa xuân nơi đảo tiền tiêu
Ở đảo tiền tiêu, mùa xuân không chỉ là thời khắc của đất trời, mà là nhịp sống chung của một cộng đồng, nơi quân và dân cùng bám biển, giữ đảo bằng trách nhiệm và sự gắn bó máu thịt.
Giữa trùng khơi, nơi mỗi con sóng đều gắn với chủ quyền Tổ quốc, mùa xuân trên đảo tiền tiêu không đến bằng khoảnh khắc giao thừa, mà bằng nhịp sống không ngừng của một cộng đồng giữa biển khơi. Ở đó, đảo là điểm mốc chủ quyền trên bản đồ, là nơi con người cùng nhau sinh sống, gắn bó và gìn giữ từng ngày. Giữa mênh mông sóng nước, sự hiện diện của người lính và người dân đan cài vào nhau, tạo nên một mùa xuân rất khác - lặng lẽ, bền bỉ và sâu sắc.
Trên đảo, thời gian vận hành theo nhịp biển. Sóng lên, sóng xuống; tàu ra, tàu vào; ca trực nối tiếp ca trực. Tết đến, nhịp sống ấy không dừng lại. Người lính vẫn duy trì trạng thái sẵn sàng, quan sát từng biến động của biển trời. Người dân vẫn vươn khơi, chăm lo sinh kế giữa gió mặn. Không có ranh giới tách biệt trong đời sống thường ngày; quân và dân cùng chia sẻ không gian, cùng đối mặt với sóng gió, cùng giữ cho đảo luôn có người, có sự sống.

Cán bộ, chiến sĩ đảo Trường Sa bày mâm ngũ quả đón Tết. Ảnh: DUY HIỂN
Ăn Tết xa đất liền, với người lính hải đảo đó là nỗi nhớ gia đình, là cảm giác cách trở rất thật của biển cả. Xa phố xá, xa tiếng cười sum họp, trước mắt họ là mặt biển trải dài và những cơn gió mùa đầu năm. Nhưng giữa khoảng cách ấy, trách nhiệm luôn được đặt lên trên. Bởi giữa trùng khơi, mỗi phút bình yên của đảo đều cần sự tỉnh táo, kiên định và sẵn sàng của những người đang ở lại.
Mùa xuân trên đảo không tách rời tình người. Người lính và ngư dân gặp nhau trong từng sinh hoạt đời sống. Khi biển động, những người chiến sĩ hỗ trợ bà con neo đậu, gia cố lồng bè. Khi tàu cá trở về an toàn, niềm vui được chia sẻ mộc mạc như cách những người thân trong một gia đình cùng chờ đợi nhau sau chuyến đi xa. Giữa biển lớn, sự đồng hành ấy không ồn ào, nhưng bền chặt.
Những ngày Tết, đảo không náo nhiệt, nhưng không lạnh lẽo. Đồng đội là gia đình, và nhân dân cũng là gia đình. Những mâm cơm đầu năm giản dị, những lời chúc bình an trao nhau chân thành. Không cần nhiều lời, bởi sự hiện diện đều đặn đã đủ nói lên tất cả. Người dân yên tâm khi biết đảo luôn có bộ đội. Và người lính vững vàng bởi hiểu rằng, chính niềm tin của nhân dân là điểm tựa lớn nhất nơi đầu sóng.

Cán bộ, chiến sĩ đảo Trường Sa Đông thực hiện nhiệm vụ tuần tra. Ảnh: PHÚ SƠN
Giữ đảo không chỉ là giữ một vị trí chiến lược, mà là giữ nhịp sống của một cộng đồng giữa trùng khơi. Mỗi ca trực, mỗi vòng tuần tra quanh đảo không chỉ nhằm bảo đảm an ninh, mà còn để những chuyến tàu ra khơi được an toàn, để sinh hoạt trên đảo diễn ra bình thường trước biển lớn. Trách nhiệm ấy được thực hiện lặng lẽ, không phô bày, nhưng mang trong mình ý nghĩa sâu xa của việc giữ gìn chủ quyền từ đời sống con người.
Mùa xuân nơi đảo tiền tiêu vì thế không rực rỡ, không ồn ào. Xuân hiện diện trong ánh đèn trực canh giữa đêm, trong con tàu vượt sóng, trong cái bắt tay giữa người lính và ngư dân sau một chuyến biển an toàn. Đó là mùa xuân của sự hiện diện, của trách nhiệm và của lòng biết ơn được bồi đắp qua từng ngày.
Khi đất liền rộn ràng đón Tết, thì nơi đảo xa, một cộng đồng vẫn âm thầm giữ nhịp sống cho Tổ quốc. Chính từ những mùa xuân nơi đầu sóng ấy, từ sự gắn bó bền bỉ giữa quân và dân, mùa xuân bình yên của đất nước được gìn giữ không chỉ trên bản đồ, mà trong đời sống thường ngày - lặng thầm, vững chắc và trọn vẹn.






























