Giải mã bí mật bữa cơm vợ nấu nơi căn bếp nhỏ

Cưới nhau sáu năm, mâm cơm đôi khi chỉ còn là nghĩa vụ sau giờ tan sở. Thế nhưng dạo gần đây, cô vợ vốn nổi tiếng lười bếp núc bỗng nhiên nổi hứng làm đầu bếp 5 sao.

Căn chung cư ở khu đô thị Mỹ Đình những ngày đầu thu dịu lại, nhưng bầu không khí trong căn hộ của vợ chồng Minh và Thảo hình như lại đang nóng lên bởi một thứ nhiệt lượng kỳ lạ. Mà kỳ lạ nhất là nó xuất phát từ căn bếp nơi thường ngày chỉ đỏ lửa vào những dịp cuối tuần hoặc khi có khách đến chơi.

Suốt một tuần nay, Thảo bỗng nhiên trở thành một phiên bản hoàn toàn khác. Người phụ nữ vốn quen với các món ăn nhanh, những bữa cơm tiện lợi gọi app, hay những tối mỉm cười ăn tạm bát mì tôm cho qua bữa, bỗng dưng nổi hứng muốn làm đầu bếp 5 sao. Không những thế, cái sự “thích nấu ăn đột xuất” ấy lại đi kèm với một loạt biểu hiện vô cùng đáng ngờ, cứ đứng nêm nếm gia vị là cô lại tủm tỉm cười một mình như thể đang trêu chọc ai đó trong đầu, rồi chốc chốc lại lén lút cầm điện thoại chụp ảnh món ăn gửi đi đâu mất.

Bữa cơm đôi khi chỉ còn là nghĩa vụ sau giờ tan sở. (Ảnh minh họa)

Bữa cơm đôi khi chỉ còn là nghĩa vụ sau giờ tan sở. (Ảnh minh họa)

Bữa cơm nhà nơi căn bếp nhỏ

Minh ngồi ở phòng khách, mắt giả vờ dán vào màn hình laptop nhưng thực chất tai vểnh lên để nghe ngóng mọi động tĩnh từ phía bếp. Tiếng dao thớt lách cách, tiếng xèo xèo của thịt bò thả vào chảo bơ tỏi, và trên hết là tiếng cười khúc khích phát ra từ phía vợ. Nó không phải là tiếng cười mệt mỏi của việc mưu sinh, cũng chẳng phải tiếng cười xả stress xem hài trên mạng. Đó là cái thứ âm thanh trong trẻo, e ấp và đầy nhựa sống của một người đang có một bí mật ngọt ngào giấu kín.

Đỉnh điểm là vào chiều hôm qua, khi Minh vừa bước chân về nhà sau một cuộc họp căng thẳng ở tòa nhà Keangnam gần nhà. Mùi thơm phức của sườn xào chua ngọt bay ngập hành lang. Thảo mặc một chiếc tạp dề màu hồng pastel, tóc buộc gọn gàng, tay cầm đũa đảo thức ăn, mặt rạng rỡ như đóa hoa nở sớm.

Nhưng khoảnh khắc khiến tim Minh hẫng đi một nhịp chính là lúc món ăn vừa được múc ra đĩa. Thảo không gọi chồng ra ăn ngay như mọi khi. Cô dừng lại, chọn góc chụp đẹp nhất cho đĩa sườn, chỉnh ánh sáng, rồi nhanh tay gõ gì đó trên màn hình điện thoại. Ngay sau khi bấm nút gửi, khuôn mặt cô giãn ra, khóe môi cong lên một nụ cười tủm tỉm cực kỳ mãn nguyện, đôi mắt lấp lánh thứ ánh sáng của sự chờ đợi.

Minh đứng sững ở cửa. Một luồng cảm giác khó tả xẹt qua tâm trí anh. Ghen tuông ư? Có một chút. Hụt hẫng ư? Cũng có luôn. Cưới nhau sáu năm, sinh cho anh một đứa con ngoan, những bữa cơm gia đình đôi khi chỉ là nghĩa vụ và sự mệt mỏi sau giờ tan sở. Vậy mà bây giờ, năng lượng tích cực nhất, những nụ cười đẹp nhất của vợ lại dành cho một người đàn ông lạ ở phía bên kia màn hình.

Anh đứng như trời trồng ở cửa làm gì thế? Vào rửa tay đi, em vừa làm xong món sườn tủ của anh đấy!

– Thảo giật mình quay lại, vội vàng úp điện thoại xuống bàn, mặt hơi ửng đỏ nhưng vẫn cố giữ vẻ tự nhiên.

– À... anh mới về. Nay bếp núc linh đình thế nhỉ?

– Minh nhạt giọng, cố nặn ra một nụ cười hòa vốn, bước vào bàn ăn.

Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí lạ lẫm. Đồ ăn ngon, vị vừa vặn, nhưng Minh chẳng thấy ngọt ngào. Anh vừa nhai miếng sườn vừa lén quan sát chiếc điện thoại nằm úp mặt trên ghế sofa của vợ. Nó cứ rung lên từng hồi nhẹ nhàng. Mỗi lần như thế, ánh mắt Thảo lại liếc nhanh về phía màn hình, nhưng cô kìm lại không cầm lên xem ngay trước mặt chồng. Sự kiềm chế ấy càng làm Minh tò mò và... bứt rứt hơn.

Tối hôm đó, khi con cái đã ngủ say và căn nhà chìm trong bóng tối, Minh nằm trằn trọc không sao ngủ được. Tiếng thở đều đều của vợ bên cạnh càng làm anh thêm trằn trọc. Cuối cùng, không kìm nén nổi sự tò mò pha lẫn chút lo âu của một người đàn ông sợ mất đi thứ thuộc về mình, anh quyết định "đánh liều". Đợi Thảo ngủ say, anh rón rén dậy, lấy điện thoại của vợ. May sao, mật khẩu máy vẫn là ngày sinh của con trai – một chi tiết quen thuộc không thay đổi.

Tim Minh đập thình thịch như đánh trống trận. Anh mở ứng dụng nhắn tin, nơi có đoạn chat đang ghim ở trên cùng. Tên hiển thị là một cái tên lạ hoắc, kèm theo một avatar khá nghệ thuật. Minh hít một hơi thật sâu, bấm vào đọc.

Và rồi, tất cả những kịch bản ngoại tình giật gân, những cơn ghen tuông sùng sục mà anh đã tưởng tượng ra trong suốt mấy tiếng đồng hồ bỗng tan biến như bọt xà phòng. Thay vào đó là một tràng cười suýt bật thành tiếng ngay trong đêm, pha lẫn sự ngỡ ngàng đến ngệch mặt.

Đó không phải là tin nhắn mật ngọt với một gã trai trẻ nào cả. Đó là một hội nhóm kín mang tên: "Hội những người đàn ông/phụ nữ sợ bếp nhưng buộc phải vào bếp vì chồng/vợ ép", hoặc chính xác hơn là một thử thách nấu ăn trực tuyến của cộng đồng các bà nội trợ khu vực Mỹ Đình – Cầu Giấy mà Thảo vừa tham gia để trị chứng "lười nấu ăn" của bản thân.

Người đàn ông lạ gửi tin nhắn cho Thảo không ai khác chính là một "đầu bếp ảo" – thực chất là một tài khoản huấn luyện viên ẩm thực online người Ý tên Marco đang thực hiện chuỗi video thử thách, hoặc một ông bố bỉm sữa cùng khu chung cư cạnh bên cũng đang tham gia cuộc thi nấu ăn gia đình do ban quản lý tòa nhà phát động nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập khu đô thị.

Còn nụ cười tủm tỉm của Thảo lúc gửi ảnh? Cô đang gửi bức ảnh đĩa sườn cho vị giám khảo chấm điểm online, kèm theo câu chú thích hài hước: "Chồng em bảo món này mặn chát, các bác cứu em với!", và ngay lập tức nhận được tràng cười thả ga cùng những lời bình luận trêu chọc từ hàng chục người hàng xóm quanh khu Mỹ Đình mà cô chưa từng quen mặt.

Minh thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm như vừa trút được tảng đá ngàn cân đè nặng trên ngực. Anh nhìn sang Thảo. Trong giấc ngủ, cô vẫn hơi mỉm cười, đôi môi phảng phất nét vui vẻ của một ngày trọn vẹn.

Hóa ra, cái thế giới nội tâm của người phụ nữ sau sáu năm hôn nhân đôi khi đơn giản đến thế. Họ không cần những món quà xa xỉ, không cần những lời đường mật cao siêu. Đôi khi, họ chỉ cần một góc nhỏ để làm mới bản thân, một chút gia vị bất ngờ để cuộc sống bớt đi sự tẻ nhạt của cơm áo gạo tiền, và một niềm vui nho nhỏ tự tạo ra từ chính căn bếp quen thuộc.

Minh nhẹ nhàng đặt chiếc điện thoại về chỗ cũ, rón rén chui vào chăn, vòng tay ôm lấy vợ từ phía sau. Thảo cựa mình, rúc vào ngực anh theo bản năng, lẩm bẩm mấy tiếng ngái ngủ:

– Anh... sao thế?

– Không có gì...

– Minh thì thầm, siết nhẹ vòng tay, lòng tràn ngập sự ấm áp

– Mai... em lại nấu món đấy nhé. Anh sẽ làm trợ lý cho.

– Thật không đấy? Hay lại chê mặn?

– Thảo khúc khích cười trong bóng tối, giọng nói lười biếng nhưng ngọt ngào.

– Không, mai anh chấm điểm 10 luôn.

Ngoài khung cửa sổ căn hộ ở Mỹ Đình, ánh đèn đường vẫn rực rỡ hắt lên những tòa cao ốc sừng sững. Đêm thu dịu mát ôm lấy thành phố, và trong một góc nhỏ của căn bếp, ngọn lửa của sự thấu hiểu, của những tiếng cười giấu kín đã nhóm lên một cách ấm áp như thế, xua tan đi mọi khoảng cách và nghi ngờ vụn vặt của đời thường.

Song Tử

Nguồn Gia Đình VN: https://giadinhonline.vn/giai-ma-bi-mat-bua-com-vo-nau-noi-can-bep-nho-d213829.html