F-15I mang tên lửa không đối đất khổng lồ Blue Sparrow tấn công Iran trong chiến dịch 'Sư tử gầm'
Chiến đấu cơ hạng nặng F-15I của Israel được cho là đã mang theo tên lửa không đối đất hạng nặng Blue Sparrow thực hiện đòn tấn công tầm xa vào mục tiêu chiến lược tại Iran trong chiến dịch 'Sư tử gầm', đánh dấu bước leo thang mới về cường độ và công nghệ tác chiến.

Trong kịch bản tác chiến hiện đại, chiến đấu cơ hạng nặng F-15I Ra’am của không quân Israel tiếp tục được xem là mũi nhọn tấn công chiến lược.

Biến thể này phát triển từ dòng F-15E Strike Eagle do Mỹ chế tạo, được tối ưu hóa cho nhiệm vụ tấn công tầm xa, mang tải trọng vũ khí lớn và hoạt động sâu trong không phận đối phương.

F-15I có chiều dài khoảng 19 m, sải cánh 13 m, trọng lượng cất cánh tối đa xấp xỉ 36 tấn. Máy bay sử dụng 2 động cơ phản lực cánh quạt đẩy Pratt and Whitney F100-PW-229, mỗi động cơ tạo lực đẩy khoảng 129 kN khi bật tăng lực.

Tốc độ tối đa đạt khoảng 2.650 km/h ở độ cao lớn, tầm bay chiến đấu hơn 1.200 km khi mang đầy đủ vũ khí và thùng dầu phụ. Trần bay tối đa khoảng 18 km.

Điểm đáng chú ý trong chiến dịch “Sư tử gầm” là việc F-15I được trang bị tên lửa không đối đất hạng nặng Blue Sparrow.

Đây vốn là mục tiêu mô phỏng tên lửa đạn đạo do Israel phát triển để thử nghiệm hệ thống phòng thủ, nhưng trong kịch bản tác chiến, nó được cải biến thành phương tiện tấn công tầm xa có quỹ đạo bay đạn đạo bán chiến thuật.

Blue Sparrow có chiều dài khoảng 6,2 m, đường kính thân khoảng 0,8 m, trọng lượng phóng ước tính hơn 3 tấn.

Tên lửa sử dụng động cơ nhiên liệu rắn, đạt tốc độ siêu vượt âm trong pha giữa hành trình, tầm bắn có thể lên tới hàng trăm km tùy cấu hình.

Hệ thống dẫn đường kết hợp quán tính và định vị vệ tinh, cho phép hiệu chỉnh quỹ đạo ở giai đoạn cuối để tăng độ chính xác.

Đầu đạn có thể là loại nổ mạnh phá mảnh hoặc xuyên phá, khối lượng ước tính vài trăm kg, đủ sức công phá mục tiêu kiên cố như nhà chứa máy bay, kho đạn hoặc cơ sở hạ tầng quân sự.

Việc tích hợp Blue Sparrow lên F-15I đòi hỏi gia cố giá treo và điều chỉnh phần mềm điều khiển hỏa lực.

Với tải trọng vũ khí tối đa khoảng 11 tấn, F-15I đủ khả năng mang 1 tên lửa hạng nặng ở thân trung tâm, đồng thời vẫn duy trì tên lửa không đối không tầm trung để tự vệ.

Radar mảng pha quét điện tử chủ động và hệ thống tác chiến điện tử tích hợp giúp máy bay phát hiện, gây nhiễu và né tránh hệ thống phòng không đối phương.

Trong bối cảnh chiến dịch “Sư tử gầm”, việc sử dụng F-15I mang Blue Sparrow cho thấy xu hướng kết hợp giữa nền tảng có người lái và vũ khí tầm xa có quỹ đạo phức tạp.

Thay vì xâm nhập sâu vào vùng hỏa lực phòng không dày đặc, máy bay có thể phóng tên lửa từ ngoài tầm đánh chặn, giảm rủi ro cho phi công và khung thân đắt giá.

Chi phí vận hành 1 phi đội F-15I không hề nhỏ, khi giá trị mỗi máy bay ước tính lên tới hàng chục triệu USD tùy cấu hình. Tuy nhiên, lợi thế nằm ở khả năng mang tải lớn, bán kính chiến đấu xa và độ tin cậy cao trong môi trường tác chiến cường độ cao.

Nếu tên lửa Blue Sparrow thực sự được chuyển đổi sang vai trò tấn công, điều này đồng nghĩa Israel đã tận dụng hạ tầng thử nghiệm phòng thủ để tạo ra phương tiện công kích chiến lược.

Đòn đánh bằng tên lửa có quỹ đạo bán đạn đạo sẽ gây khó khăn cho hệ thống phòng không truyền thống vốn tối ưu hóa để đối phó mục tiêu bay ngang ở độ cao thấp hoặc trung bình.

Giới phân tích quân sự cho rằng sự kết hợp giữa F-15I và tên lửa không đối đất hạng nặng Blue Sparrow trong chiến dịch “Sư tử gầm” phản ánh bước tiến về học thuyết tác chiến tầm xa.

Trọng tâm không chỉ nằm ở hỏa lực, mà còn ở khả năng phóng từ khoảng cách an toàn, phối hợp trinh sát, gây nhiễu và tấn công chính xác cao.

Trong bức tranh an ninh khu vực, sự xuất hiện của tổ hợp F-15I và tên lửa Blue Sparrow cho thấy cán cân răn đe đang dịch chuyển theo hướng ngày càng phụ thuộc vào vũ khí chính xác tầm xa, tốc độ cao và khả năng xuyên thủng phòng thủ đa tầng.


























