Drone Nga khiến xe tăng M1A1 Abrams của Ukraine phải 'nằm chờ'
Sau 2 chiến dịch tại Pokrovsk với tổn thất lớn, Trung đoàn 425 “Skala” của Ukraine đã ngừng sử dụng xe tăng M1A1 Abrams trên chiến trường do mật độ máy bay không người lái Nga quá cao. Tuy nhiên, các kíp lái vẫn cho rằng xe tăng chưa hết thời.

Các kíp lái thuộc Trung đoàn xung kích độc lập số 425 “Skala” cho biết họ hiện không còn sử dụng xe tăng chiến đấu chủ lực M1A1 Abrams do Australia cung cấp trong các nhiệm vụ chiến đấu.

Nguyên nhân chính là chiến trường đã trở nên quá bão hòa với máy bay không người lái Nga, khiến những phương tiện có kích thước lớn như Abrams ngày càng khó che giấu và dễ bị phát hiện.

Kể từ khi nhận xe tăng vào năm ngoái, đơn vị này đã sử dụng Abrams trong 2 chiến dịch tại Pokrovsk, trung tâm hậu cần quan trọng ở Donetsk.

Trong đợt triển khai lớn đầu tiên vào tháng 12, Abrams hỗ trợ các nhóm tấn công tiến vào thành phố.

Kíp lái mang mật danh Kent cho biết xe tăng di chuyển phía sau một xe tăng rà phá bom mìn và phía trước 2 xe chiến đấu bộ binh chở quân xung kích. Abrams vừa thu hút sự chú ý của đối phương, vừa tấn công 3 mục tiêu dọc tuyến đường.

Chiến dịch thứ 2 diễn ra ngày 31/3, nhằm tiến vào và giữ một khu công nghiệp gần Pokrovsk để hỗ trợ ngăn quân Nga tiến về Hryshyne.

Ukraine đã chuẩn bị chiến dịch trong hơn 2 tuần, tiến hành trinh sát và kiểm tra tuyến đường. Sương mù và mưa được xem là yếu tố then chốt nhằm hạn chế hoạt động của drone Nga.

Tuy nhiên, 4 trong 5 xe bọc thép tham gia chiến dịch bị phá hủy. Chiếc Abrams của chỉ huy Kubik hoàn thành nhiệm vụ và đưa binh sĩ xuống xe trước khi sương mù tan. Sau đó, các máy bay không người lái FPV bắt đầu tấn công.

Dù chịu tổn thất, các kíp lái vẫn bảo vệ quyết định sử dụng xe tăng. Theo họ, phương án thay thế là đưa bộ binh đi bộ nhiều km, mang theo vũ khí, đạn dược, nước và vật tư.

Trong khi đó, Abrams kết hợp với IFV cho phép đưa quân nhanh hơn, cung cấp hỏa lực trực tiếp và bảo vệ tốt hơn cho kíp lái.

Kent cho rằng ưu điểm lớn nhất của Abrams là độ chính xác, còn nhược điểm lớn là xe cao và lớn, rất khó che giấu. Ông từng sống sót sau một cuộc tấn công với hơn 20 drone.

Khả năng sống sót được cho là nhờ lớp giáp cùng các biện pháp chống drone bổ sung như dải cao su và lồng dây trên tháp pháo.

Abrams cũng được trang bị giáp phản ứng nổ, dù các kíp lái thừa nhận lớp bảo vệ này có giới hạn.

Các binh sĩ đánh giá cao khả năng cơ động, không gian bên trong, khẩu pháo và hệ thống điều khiển hỏa lực của Abrams.

Động cơ tuabin khí rất mạnh nhưng tiêu thụ nhiên liệu lớn, từ 400 lít/100 km trên đường nhựa lên 700 lít hoặc hơn trên địa hình lầy lội. Xe cũng đòi hỏi bảo trì nghiêm ngặt, đặc biệt đối với hệ thống bánh xe.

Phiên bản Ukraine sử dụng là M1A1, không phải cấu hình Abrams mới nhất, có hệ thống điện tử kém tinh vi hơn và không được trang bị lớp giáp mật của các phiên bản Quân đội Mỹ. Tuy vậy, Kubik cho rằng cấu hình hiện tại vẫn đáp ứng tốt yêu cầu chiến đấu.

Tính đến thời điểm nguồn được viết, ít nhất 25 xe tăng Abrams trong biên chế Ukraine được xác nhận bằng mắt thường là bị phá hủy, hư hại hoặc bỏ lại.

Kubik thừa nhận đơn vị hiện không còn sử dụng Abrams vì chưa có phương tiện đủ hiệu quả để đối phó với năng lực drone ngày càng phát triển của Nga.

Dù vậy, ông tin rằng tình trạng này có thể thay đổi khi xuất hiện giải pháp chống drone hiệu quả hơn.

Khi được hỏi liệu kỷ nguyên xe tăng đã kết thúc, Kubik trả lời dứt khoát rằng chưa. Theo ông, việc loại bỏ hoàn toàn xe tăng vào lúc này vẫn còn quá sớm.


