Dấu chân trên biển
Nơi ấy bốn bề nghe sóng hát
Duềnh lên nỗi nhớ phía khơi xa
Dấu chân thầm lặng in trên cát
Thao thức muôn trùng với Trường Sa.
Có cánh thư nào theo ngọn gió
Vượt ngàn hải lý đến bên anh
Một góc em ngồi, chiều nghiêng nắng
Một vùng biển biếc, sóng long lanh.
Mai phía đất liền em có hỏi
Vì sao biển thường gọi tên anh
Anh sẽ ngước nhìn về phương ấy
Nơi trời Tổ quốc rợp màu xanh.
